Mùa xuân của người gieo hạt!
Trong cuộc đời dạy học, có những niềm vui đến rất lặng lẽ. Đó là khoảnh khắc người học trò cũ trở về, mang theo nụ cười của sự trưởng thành và một tấm lòng vẹn nguyên như ngày đầu.
Tôi vẫn nhớ về em, cô học trò nhỏ giữa vùng quê nghèo những năm tháng ấy. Ngày đó, con đường đến trường chỉ toàn nắng gió và bụi đỏ. Tất cả nhuốm cả vào những lo toan nhọc nhằn của cơm áo. Giữa cái khắc nghiệt của miền đất Tây Nguyên, hình ảnh cô bé hay cười và đôi mắt luôn sáng lên mỗi khi chạm vào con chữ đã in sâu vào tâm trí tôi.
Rồi thời gian như bóng câu qua cửa, các em lần lượt rời xa mái trường để bước vào đời. Có em chọn gắn bó với vườn rẫy, dòng suối quê nhà, có em lại chọn dấn thân nơi phố thị. Em vào Thành phố Hồ Chí Minh - nơi rực rỡ ánh đèn, đầy ắp cơ hội nhưng cũng không thiếu những thử thách. Thỉnh thoảng, màn hình điện thoại lại sáng lên dòng tin ngắn ngủi: “Cô ơi, cô có khỏe không?”. Chỉ bấy nhiêu thôi, cũng đủ để lòng một người đứng lớp thấy ấm lại giữa những bộn bề.
Tết năm nay, em trở về. Trong tà áo dài đỏ rực giữa nắng xuân, em đến thăm tôi. Chúng tôi đứng bên nhau, ríu rít chuyện trò như hai người bạn tâm giao lâu ngày hội ngộ. Rồi em nhẹ nhàng đặt vào tay tôi một phong bao lì xì nhỏ, nụ cười rạng rỡ: “Em mừng tuổi cô!”.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng.
Mới ngày nào em còn là cô bé nhỏ nhắn ngồi trong lớp học đơn sơ, vậy mà giờ đây trước mặt tôi là một người phụ nữ tự tin, vững vàng giữa sóng gió cuộc đời. Bao lì xì em trao có thể nhỏ nhắn nhưng giá trị nằm ở thứ ánh sáng lấp lánh bên trong: đó là sự trân trọng, là ân tình sâu nặng của một người học trò chưa bao giờ quên nguồn cội.
Tôi từng nghĩ nghề dạy học thật giống như nghề gieo hạt. Có những hạt giống được gieo xuống vùng đất khô cằn, người gieo cứ lặng lẽ chăm bón mà chẳng mong cầu ngày hái quả. Để rồi nhiều năm sau, khi mùa xuân gõ cửa, những hạt giống năm xưa đã hóa thành cây cao bóng cả, mang về tặng lại người gieo những trái ngọt giản dị mà thanh cao.
Cầm món quà nhỏ trên tay, tôi nhận ra một điều bình dị mà cao quý: Những năm tháng miệt mài bên bục giảng của mình thật ấm áp.
CTKO.
Ảnh: Mùa xuân của người gieo hạt! Cô và Liên

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét