“Thanh xuân không ở lại trong thời gian mà ở trong lòng
những người đã cùng ta đi qua năm tháng.”
Thời gian đi qua đời người như một dòng sông lặng lẽ. Nhưng những bến bờ của ký ức, chỉ cần quay lại một lần, ta mới biết mình đã từng yêu thương và gắn bó đến nhường nào.
Ngày trở lại trường xưa, tôi thấy lòng mình như vừa chạm vào một miền ký ức xa xăm. Sân trường cũ vẫn còn đây, hàng cây xưa vẫn còn đây chỉ có thời gian lặng lẽ trôi qua trên những tán lá xanh, mang theo biết bao mùa phấn trắng.
Chuyến đi lần này thật đặc biệt. Tôi không chỉ gặp lại những người bạn học cũ của mình mà còn có em - cô học trò nhỏ năm nào từ mảnh đất Tây Nguyên đầy nắng gió. Giữa sân trường đầy nắng, hai cô trò cùng khoác lên mình tà áo dài trắng tinh khôi, giống như trở lại những nữ sinh của một thời xa ấy. Trong khoảnh khắc này, lòng tôi trôi về những ngày đầu tiên cầm phấn nơi vùng cao gian khó.
Ngày ấy, tôi mới chỉ đôi mươi. Các em cũng đã mười lăm, mười sáu. Cô và trò chỉ cách nhau vài năm tuổi nhưng lại cùng nhau đi qua những tháng ngày thiếu thốn đến tận cùng.
Tôi vẫn nhớ như in khu tập thể nhà tranh vách đất, nơi đêm đêm gió lùa qua khe liếp lạnh giá. Nhớ cả những đêm chuột chạy xôn xao khắp phòng, hai cô trò phải ôm chặt lấy nhau mà ngủ cho bớt sợ. Những ngày tháng gian khổ ấy, tưởng như chỉ là một đoạn đời rất nhỏ, vậy mà lặng lẽ kết thành một sợi dây tình cảm bền chặt. Từ lúc nào, em không chỉ là học trò. Em còn là người em, là người bạn tri kỷ trong quãng đời thanh xuân của tôi.
Đi giữa sân trường, em khẽ hỏi: “Cô ơi, chắc cô nhớ những ngày đi học ở đây lắm nhỉ?” Câu hỏi nhỏ thôi mà làm lòng tôi ấm lại. Hóa ra, điều kỳ diệu của nghề giáo không chỉ nằm trong những bài giảng. Điều kỳ diệu ấy còn nằm ở sự thấu hiểu âm thầm giữa cô và trò. Chúng ta đã cùng nhau đi qua những ngày nghèo khó nhất của đời mình. Để hôm nay, khi đứng giữa sân trường cũ của tôi, em lại là người cùng tôi nhặt lại từng mảnh ký ức của tuổi xuân.
Giờ đây, em đã là một người phụ nữ trưởng thành, chững chạc và bản lĩnh. Đứng cạnh em, tôi hiểu được rằng những năm tháng đứng lớp của mình không hề trôi qua vô nghĩa. Những hạt giống được gieo trong gian khó đôi khi lại là những hạt giống có sức sống diệu kỳ nhất.
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều điều. Có thể một ngày nào đó, những bài giảng năm xưa sẽ không còn ai nhớ rõ nhưng sự trân trọng và lòng biết ơn thì vẫn lặng lẽ ở lại trong lòng người.
Cảm ơn em đã cho tôi thấy: Thanh xuân của tôi có màu trắng của phấn, màu xanh của rừng núi và có cả hơi ấm, tình thương nương tựa vào nhau ngày gian khó. Cảm ơn em đã đi cùng tôi một quãng đường dài - từ những đêm lạnh ở vùng cao năm ấy đến tận ngày hôm nay, giữa sân trường ngập nắng và đầy ắp thương yêu.
CTKO
Ảnh: Trở lại thanh xuân cùng học trò yêu dấu!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét