Có những lứa học trò thật đặc biệt trong cuộc đời cầm phấn. Đó là những ngày đầu tôi mới ra trường, khi khoảng cách giữa cô và trò chỉ vỏn vẹn vài tuổi đời.
Ngày ấy, chúng tôi cùng bước vào lớp với những bỡ ngỡ đầu tiên. Tôi mang theo ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ, còn các em mang theo một tâm hồn khát chữ. Trong những giờ lên lớp, các em học bài, còn tôi học cách để trở thành một người thầy đúng nghĩa.
Năm tháng cứ thế trôi đi như một cái chớp mắt. Những cô học trò rụt rè ngày nào giờ đã trưởng thành, đã làm mẹ, làm bà. Vậy mà mỗi khi hội ngộ, tiếng cười nói vẫn rộn ràng, trong trẻo như thuở đôi mươi. Các em vẫn gọi "Cô" bằng tất cả sự trìu mến, vẫn kể tôi nghe những vui buồn của cuộc sống, công việc.
Có lẽ, niềm hạnh phúc giản dị mà sâu nặng nhất của nghề giáo chính là đây: được nhìn thấy những "người bạn nhỏ" năm xưa vẫn nhớ đến mình, vẫn dành cho nhau một góc trang trọng trong miền ký ức tươi đẹp của tuổi trẻ.
CTKO
Ảnh: Thời gian làm chúng ta già đi nhưng tình thầy trò thì không bao giờ cũ.
Ngày ấy, chúng tôi cùng bước vào lớp với những bỡ ngỡ đầu tiên. Tôi mang theo ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ, còn các em mang theo một tâm hồn khát chữ. Trong những giờ lên lớp, các em học bài, còn tôi học cách để trở thành một người thầy đúng nghĩa.
Năm tháng cứ thế trôi đi như một cái chớp mắt. Những cô học trò rụt rè ngày nào giờ đã trưởng thành, đã làm mẹ, làm bà. Vậy mà mỗi khi hội ngộ, tiếng cười nói vẫn rộn ràng, trong trẻo như thuở đôi mươi. Các em vẫn gọi "Cô" bằng tất cả sự trìu mến, vẫn kể tôi nghe những vui buồn của cuộc sống, công việc.
Có lẽ, niềm hạnh phúc giản dị mà sâu nặng nhất của nghề giáo chính là đây: được nhìn thấy những "người bạn nhỏ" năm xưa vẫn nhớ đến mình, vẫn dành cho nhau một góc trang trọng trong miền ký ức tươi đẹp của tuổi trẻ.
CTKO
Ảnh: Thời gian làm chúng ta già đi nhưng tình thầy trò thì không bao giờ cũ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét