Có một niềm hạnh phúc rất đỗi dịu dàng mà chỉ người gieo chữ mới thấu hiểu. Đó là một ngày, giữa sân trường quen thuộc, bạn nhìn thấy bóng dáng học trò cũ của mình trong tư thế của một người thầy.
Những cô bé, cậu bé năm nào còn rụt rè trong lớp, nay đã đứng bên cạnh ta, không còn là học trò, mà là đồng nghiệp đáng tự hào. Thấy các em tự tin trong tà áo dài, truyền lửa cho thế hệ sau bằng sự trưởng thành và tâm huyết, trái tim tôi như nghẹn lại vì xúc động.
Tôi chợt nhớ lại những ngày đầu, các em còn ngồi dưới kia, chăm chú nghe giảng bài. Thời gian trôi đi nhanh thật, nhưng tình thầy trò vẫn còn đó, ấm áp như thuở ban đầu. Và giờ đây, nó lại được bồi đắp thêm bởi tình đồng nghiệp, một sự gắn kết thiêng liêng và sâu sắc hơn.
Người thầy gieo hạt và một ngày kia, chính những hạt giống ấy lại tiếp tục hành trình gieo chữ cho cuộc đời. Đó là một vòng tròn đẹp đẽ, một sự nối tiếp đầy ý nghĩa của nghề giáo.
CTKO
Ảnh: Niềm vui không lời của người thầy khi thấy học trò mình đứng trên bục giảng. Những học trò đã thành cô giáo!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét