Hạnh phúc nhất của người thầy là thấy hạt giống mình gieo, nay tiếp tục gieo chữ cho đời!
Sự chuyển giao của thời gian diễn ra thật dịu dàng. Ngày nào em còn là học trò ngồi dưới lớp, lặng lẽ ghi chép từng lời tôi giảng. Hôm nay, em đã đứng trên bục giảng, trở thành người tiếp nối con đường gieo chữ.
Từ cô và trò, chúng ta trở thành những người đồng nghiệp kề vai sát cánh. Danh xưng có thể thay đổi, nhưng cái tâm với nghề và sự trân quý dành cho nhau vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.
Nhìn em hôm nay, tôi thấu hiểu trọn vẹn niềm vui của người gieo hạt: mầm xanh năm ấy giờ đã thành cây cao, vững vàng trước gió. Cảm ơn em, người đồng nghiệp trẻ, đã chọn tiếp nối con đường này và cho tôi được nhìn thấy quả ngọt viên mãn của nghề giáo.
CTKO
Ảnh: Màu áo xanh và niềm tin phía trước.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét