5 tháng 4, 2026

Bắt đầu mùa hạ.

 TẢN MẠN CÙNG OANH
Bắt đầu mùa hạ
.
Nắng đã chạm lên vai, buổi trưa đã dài hơn thường lệ. Sau tiết thanh minh, đất trời dường như lặng đi rồi bất chợt, nắng đổi màu. Không còn là thứ nắng non tơ của mùa xuân, đây là ánh nắng đã có chiều sâu đủ để đánh thức những miền ký ức tưởng như đã ngủ yên.
Và lòng người cũng vậy. Tự lúc nào, trở nên man mác.
Mùa hạ cũng có nỗi buồn rất riêng. Nó chỉ lặng lẽ lan ra như hương cỏ khô trong gió. Ta không rõ mình đang buồn vì điều gì, chỉ biết lòng chợt chùng xuống khi nghe tiếng ve ngân đầu tiên, khi bắt gặp một chùm phượng vừa lấp ló bên đường.
Tiếng ve ấy, phải chăng là tiếng gọi của thời gian?
Màu phượng ấy, phải chăng là sắc màu của những ngày đã xa?
Ta nhớ…
Nhớ một mùa hạ cũ, nơi có những buổi chiều nghiêng nắng, có những con đường đầy gió, có những lời chưa kịp nói đã vội thành kỷ niệm. Ngày ấy, ta đi qua mùa hạ bằng tất cả sự hồn nhiên, không hề biết rằng mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một lần không thể quay lại.
Giờ đây giữa một mùa hạ vừa chớm, lòng người không còn háo hức như xưa mà chỉ âm thầm cảm nhận. Một làn gió thoảng cũng mang theo dấu vết của thời gian. Một tia nắng mới cũng đủ làm lòng ấm lại. Cái man mác của mùa hạ không phải là nỗi buồn. Đó là cách ký ức trở về thật dịu dàng và thầm lặng.
Mùa hạ đã bắt đầu khi tiếng ve ngân lên và phượng bắt đầu thắp lửa giữa trời. Lúc này đây trong lòng, một miền xưa cũ khẽ thức dậy, giúp người ta hiểu rằng: Có những mùa đã qua, nhưng chưa bao giờ thật sự rời xa.
CTKO - Ngày 05/4/2026
#Tháng tư
#Mùah

Không có nhận xét nào:

Nội dung bài

Bắt đầu mùa hạ.

  TẢN MẠN CÙNG OANH Bắt đầu mùa hạ . Nắng đã chạm lên vai, buổi trưa đã dài hơn thường lệ. Sau tiết thanh minh, đất trời dường như lặng đi r...