NGỮ VĂN LỚP 12
SOẠN BÀI NỖI BUỒN CHIẾN
TRANH
Nội
dung chính: Tác phẩm thể hiện sự dằn vặt, giằng xé trong tâm hồn của nhân
vật Kiên, sự đồng cảm và thấu hiểu của nhân vật tôi; đồng thời phản ánh sự
kinh hoảng của chiến tranh cũng như những tác hại của nó gây ảnh hưởng mãi về
sau với những người đã từng đi qua nó.
Câu
1. Ấn tượng ban đầu về nét khác biệt của đoạn trích này so với các đoạn trích
tiểu thuyết khác đã đọc là ngay từ đầu đoạn trích “Nỗi buồn chiến tranh” đã đi
thẳng vào tâm lý của nhân vật. Chẳng phải nói về khung cảnh hay giới thiệu nhân
vật, mà từ câu văn đầu tiên đã dùng để nói về tâm lí của nhân vật Kiên.
Câu 2. Tóm tắt: Xoay quanh tâm lí của nhân vật
Kiên, những kí ức về một thời oanh tạc chiến trường tràn về trong kí ức ông,
kèm theo nỗi cô đơn của thời bình đã giúp ông viết cuốn tiểu thuyết của mình.
Nhân vật “tôi” là người cùng cơ quan của Kiên, sau khi Kiên bỏ đi, “tôi” nhận số
bản thảo của Kiên để lại và dần thấu hiểu Kiên. - Đoạn trích không có bối cảnh
cụ thể mà chủ yếu xoay quanh vấn đề tâm lí của nhân vật. Sự kiện hay tình huống
vốn được xem là yếu tố quan trọng đối với mỗi tác phẩm truyện, trong đoạn trích
vừa học sự kiện xảy ra đã ảnh hưởng sâu sắc đến tâm lí của nhân vật, dẫn đến những
diễn biến tiếp theo.
Câu
3. Trạng thái tâm lí thường trực của nhân vật Kiên chính là trạng thái mơ
màng, đăm chiêu, âu sầu. Những từ ngữ được tác giả sử dụng để miêu tả tâm lí
đó: giật mình; hồn xiêu phách lạc, ý thức mờ mịt, lú lẫn, mê mẩn; cô quạnh, âu
sầu;…
Câu
4. Trong hồi ức của Kiên, chiến tranh hiện lên với “khuôn mặt” đau khổ, tàn khốc. “Khuôn mặt” tàn khốc không phải là là khuôn mặt
duy nhất trong chiến tranh. Vì đâu thể khẳng định rằng chiến tranh chỉ ngập
tràn đau thương, cũng sẽ có lúc tình yêu thương thay thế, cũng có lúc niềm yêu
đời, lạc quan xuất hiện như trong những tác phẩm: Bài thơ về tiểu đội xe không
kính - Phạm Tiến Duật.
Câu
5. Qua đoạn trích, ý nghĩa của sự nhớ lại là một phần không thể thiếu trong cuộc
sống của mỗi con người. Những kỉ niệm về những người mình yêu quý, những trải
nghiệm đáng nhớ và những thành tựu đã đạt được đều là những điểm sáng tạo nên
màu sắc và ý nghĩa của cuộc sống. Nhớ lại quá khứ cũng là một nguồn động viên và
sức mạnh khi ta đối mặt với nhứng khó khăn.
Câu
6. Người kể chuyện đã nhận xét về cuốn tiểu thuyết: lúc đầu không thể hiểu nổi,
vì bản thảo quá lộn xộn, không theo trật tự nào cả nhưng sau đó anh đã hiểu ra
và nhận định “khá cuốn hút”. Những nhận xét trên có thể liên tưởng tới các cuốn
tiểu thuyết hiện đại: tiểu thuyết hiện đại có thể không cần bắt buộc theo trình
tự thời gian mà có thể là kể về hiện tại trước rồi mới vòng về quá khứ rồi lại
quay lại hiện tại. Việc sắp xếp trên dựa vào tâm lí nhân vật và dụng ý của người
sáng tác.
Câu
7. Trong đoạn trích, phần kể lại chuyện Kiên bỏ đi và “tôi” đọc lại bản thảo của
Kiên góp phần soi tỏ sự bất lực, đau đớn đến ám ảnh của một người cầm bút để
sáng tác ra một tác phẩm tiểu thuyết.
Câu
8. Nêu nhận xét khái quát về sự ý thức của tác giả Bảo Ninh: Đầu tiên, “Nỗi buồn
chiến tranh” nói về một vấn đề rộng, phản ánh lên mức độ nguy hiểm, sát thương
cho chính con người trong thời chiến và sau thời chiến. Đó là nỗi đau không chỉ
xuất hiện nơi thể xác mà còn in hằn ở tâm hồn. Do đó lựa chọn tiểu thuyết sẽ là
phù hợp nhất, với quy mô rộng và khả năng chứa nội dung thì chỉ tiểu thuyết mới
có thể giúp nhà văn giãi bày những dụng ý nghệ thuật trong tác phẩm.
********************
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét