CÂU CHUYỆN NHỎ
Tuổi mười tám giữa sương mù phố núi.
Những buổi sáng, khi sương lại giăng kín cao nguyên, tôi đứng lặng trước hiên nhà và chợt thấy tuổi mười tám của mình hiện về rõ ràng như mới hôm qua. Hơn bốn mươi năm đã đi qua, đủ để tóc xanh pha sợi bạc, đủ để những lứa học trò nối nhau trưởng thành. Vậy mà chỉ cần một làn gió, một mùa hoa, một vệt nắng mỏng xuyên màn sương, ký ức lại thức dậy vẹn nguyên.
Người ta thường nhớ tuổi trẻ bằng những điều rực rỡ. Còn tôi nhớ tuổi mười tám của mình bằng cái rét cắt da, bằng bát cơm nguội chia đôi, bằng những sáng mờ sương đi tìm mặt trời để biết đâu là phương hướng. Khi ấy, tôi không nghĩ mình đang sống những năm tháng đặc biệt. Tôi chỉ biết phải đi tiếp. Đã chọn con đường gieo chữ thì không được quay đầu.
Bây giờ nhìn lại, tôi hiểu: chính những ngày tưởng như gian nan nhất ấy đã âm thầm làm nên tôi. Nếu không có sương mù năm ấy, làm sao tôi biết quý một tia nắng. Nếu không có những đêm đói rét ôm bạn mà khóc, làm sao tôi hiểu hết giá trị của sự bền lòng. Và nếu không có sắc vàng cúc quỳ, làm sao tôi tin rằng giữa đất khô cằn vẫn có thể nở hoa.
Tuổi mười tám của tôi bắt đầu bằng một chuyến đi xa sáu trăm cây số, từ đồng bằng lên phố núi. Ngày rời quê, cánh đồng còn thơm mùi rạ mới. Mẹ lặng lẽ gói thêm ít đậu rang, mấy củ khoai khô bỏ vào ba lô. Tôi rời quê nhà mà nghe lòng mình trĩu nặng. Bờ tre, mái nhà, dòng sông…tất cả lùi lại phía sau. Tôi biết, từ giây phút ấy, mình đã tự chọn một con đường đi không mấy dễ dàng. Xe leo dốc càng lúc càng cao. Đất đỏ bám vào bánh xe, bụi đỏ bám vào quần áo. Phố núi hiện ra trong sương. Một con phố nhỏ thấp thoáng trong sương, gió và dốc núi quanh co.
Buổi sáng đầu tiên, tôi thấy mình như lạc giữa đất trời. Ở quê, chỉ cần nhìn mặt trời nhô lên khỏi rặng tre là biết phía đông. Còn nơi này, sương giăng kín lối. Tôi đứng trước phòng nội trú thấp lè tè, ngước mắt tìm một chấm sáng xuyên qua màn sương dày đặc để định hướng. Mặt trời phố núi nhỏ và xa lắm. Tôi chợt hiểu, không chỉ phương hướng của đất trời mờ đi mà phương hướng của cô gái mười tám tuổi cũng đang phải tự tìm lấy. Phòng nội trú mái tôn thấp mùa nắng thì nóng hầm hập, mùa lạnh gió lùa hun hút. Đêm xuống, nằm co ro trong chiếc chăn mỏng, nghe gió miền cao chạy qua vách lại nhớ nhà đến quặn lòng. Ở quê, giờ này chắc mẹ đang nhóm bếp. Khói bếp sẽ thơm mùi rơm rạ.
Những cuối tuần, cả phòng về hết chỉ còn tôi và Hoàng Lan. Học bổng chắt chiu, hai đứa chia nhau bát cơm nguội, chan thêm ít nước sôi cho dễ nuốt. Ăn xong, nằm sát vào nhau cho đỡ lạnh. Có hôm quay mặt vào tường mà khóc. Khóc rưng rức, nước mắt thấm đẫm vào gối. Hai đứa khóc vì đói, vì tủi thân, vì nhớ nhà. Khóc rồi lại nắm tay nhau, thì thầm: “Ráng lên, đã đi thì phải đi đến cùng.” Chính trong những đêm lạnh và đói ấy, tuổi mười tám của chúng tôi lớn lên.
Pleiku cũng thật tuyệt, không chỉ có sương mù và giá rét. Phía sau ngôi trường là những triền đồi cúc quỳ vàng rực mỗi độ cuối năm. Hoa nở chạy tít tắp đến tận chân trời. Giữa cái hanh hao của cao nguyên, sắc vàng ấy như thắp lửa. Có những chiều tan học, tôi đứng rất lâu nhìn đồi hoa và lòng ấm lại. Tôi nghĩ, cây cúc quỳ mọc lên từ đất khô cằn mà vẫn nở rực rỡ. Con người cũng vậy. Không phải nơi dễ dàng mới làm nên sức mạnh.
Năm tháng qua đi. Tôi ra trường và yêu thương mảnh đất đã dạy mình cách trưởng thành. Có buổi sáng sương còn phủ trắng ngọn cỏ, hai chị em cô bé học trò rụt rè dúi vào tay tôi củ khoai nướng còn nóng hổi, vỏ dính đầy tro than: 'Cô ăn cho ấm bụng để ở lại với chúng em'. Củ khoai, bó rau, trái bí hay những hạt gạo giã tay thôi mà sao nặng tình đến thế. Tôi nhận ra, mình không chỉ dạy chữ mà chính các em đang dạy tôi cách yêu thương và bám trụ với mảnh đất này. Cơn đói, cái rét của tuổi mười tám bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng.
Những lớp học tranh tre vách đất dần thay bằng mái ngói. Học trò lớn lên, có em quay về làm thầy, làm cô. Mỗi mùa khai giảng, nghe tiếng trống trường vang giữa cao nguyên, tôi lại thấy bóng dáng mình năm xưa, bé nhỏ nhưng đầy quyết tâm. Bây giờ nhìn lại, tôi vẫn nhớ như in những buổi sáng đi tìm mặt trời trong sương mù, những đêm ôm bạn nơi góc phòng nội trú, khóc vì đói, vì rét, vì nhớ thương. Nhớ cả những ngày mới ra trường nơi vùng đất cheo leo ấy, nếu không có những gian nan đầu đời, có lẽ đã không có một cô giáo vùng cao kiên trì gieo chữ suốt cả cuộc đời.
Tuổi mười tám của tôi vậy đó. Nó giống như cúc quỳ phố núi lặng lẽ cháy lên gi giữa những ngày gió lạnh. Sắc hoa ấy nhỏ bé, dẻo dai đủ sưởi ấm cả một đời người. Tôi biết, mình chưa từng hối hận vì chính sương mù đã dạy tôi tìm ánh sáng. Chính phố núi đã cho tôi một quê hương thứ hai - một miền quê được xây bằng nghị lực, bằng nước mắt và bằng niềm tin vào con chữ. Và thế là, mỗi lần nhớ về tuổi mười tám giữa phố núi, tôi không còn thấy mình bé nhỏ nữa. Tôi chỉ thấy biết ơn.
CTKO
#Câuchuyệnnhỏ #Gieochữ #Tuổimườitám
Ảnh: Đôi bạn ngày xưa cùng phòng nội trú.
Tuổi mười tám giữa sương mù phố núi.
Những buổi sáng, khi sương lại giăng kín cao nguyên, tôi đứng lặng trước hiên nhà và chợt thấy tuổi mười tám của mình hiện về rõ ràng như mới hôm qua. Hơn bốn mươi năm đã đi qua, đủ để tóc xanh pha sợi bạc, đủ để những lứa học trò nối nhau trưởng thành. Vậy mà chỉ cần một làn gió, một mùa hoa, một vệt nắng mỏng xuyên màn sương, ký ức lại thức dậy vẹn nguyên.
Người ta thường nhớ tuổi trẻ bằng những điều rực rỡ. Còn tôi nhớ tuổi mười tám của mình bằng cái rét cắt da, bằng bát cơm nguội chia đôi, bằng những sáng mờ sương đi tìm mặt trời để biết đâu là phương hướng. Khi ấy, tôi không nghĩ mình đang sống những năm tháng đặc biệt. Tôi chỉ biết phải đi tiếp. Đã chọn con đường gieo chữ thì không được quay đầu.
Bây giờ nhìn lại, tôi hiểu: chính những ngày tưởng như gian nan nhất ấy đã âm thầm làm nên tôi. Nếu không có sương mù năm ấy, làm sao tôi biết quý một tia nắng. Nếu không có những đêm đói rét ôm bạn mà khóc, làm sao tôi hiểu hết giá trị của sự bền lòng. Và nếu không có sắc vàng cúc quỳ, làm sao tôi tin rằng giữa đất khô cằn vẫn có thể nở hoa.
Tuổi mười tám của tôi bắt đầu bằng một chuyến đi xa sáu trăm cây số, từ đồng bằng lên phố núi. Ngày rời quê, cánh đồng còn thơm mùi rạ mới. Mẹ lặng lẽ gói thêm ít đậu rang, mấy củ khoai khô bỏ vào ba lô. Tôi rời quê nhà mà nghe lòng mình trĩu nặng. Bờ tre, mái nhà, dòng sông…tất cả lùi lại phía sau. Tôi biết, từ giây phút ấy, mình đã tự chọn một con đường đi không mấy dễ dàng. Xe leo dốc càng lúc càng cao. Đất đỏ bám vào bánh xe, bụi đỏ bám vào quần áo. Phố núi hiện ra trong sương. Một con phố nhỏ thấp thoáng trong sương, gió và dốc núi quanh co.
Buổi sáng đầu tiên, tôi thấy mình như lạc giữa đất trời. Ở quê, chỉ cần nhìn mặt trời nhô lên khỏi rặng tre là biết phía đông. Còn nơi này, sương giăng kín lối. Tôi đứng trước phòng nội trú thấp lè tè, ngước mắt tìm một chấm sáng xuyên qua màn sương dày đặc để định hướng. Mặt trời phố núi nhỏ và xa lắm. Tôi chợt hiểu, không chỉ phương hướng của đất trời mờ đi mà phương hướng của cô gái mười tám tuổi cũng đang phải tự tìm lấy. Phòng nội trú mái tôn thấp mùa nắng thì nóng hầm hập, mùa lạnh gió lùa hun hút. Đêm xuống, nằm co ro trong chiếc chăn mỏng, nghe gió miền cao chạy qua vách lại nhớ nhà đến quặn lòng. Ở quê, giờ này chắc mẹ đang nhóm bếp. Khói bếp sẽ thơm mùi rơm rạ.
Những cuối tuần, cả phòng về hết chỉ còn tôi và Hoàng Lan. Học bổng chắt chiu, hai đứa chia nhau bát cơm nguội, chan thêm ít nước sôi cho dễ nuốt. Ăn xong, nằm sát vào nhau cho đỡ lạnh. Có hôm quay mặt vào tường mà khóc. Khóc rưng rức, nước mắt thấm đẫm vào gối. Hai đứa khóc vì đói, vì tủi thân, vì nhớ nhà. Khóc rồi lại nắm tay nhau, thì thầm: “Ráng lên, đã đi thì phải đi đến cùng.” Chính trong những đêm lạnh và đói ấy, tuổi mười tám của chúng tôi lớn lên.
Pleiku cũng thật tuyệt, không chỉ có sương mù và giá rét. Phía sau ngôi trường là những triền đồi cúc quỳ vàng rực mỗi độ cuối năm. Hoa nở chạy tít tắp đến tận chân trời. Giữa cái hanh hao của cao nguyên, sắc vàng ấy như thắp lửa. Có những chiều tan học, tôi đứng rất lâu nhìn đồi hoa và lòng ấm lại. Tôi nghĩ, cây cúc quỳ mọc lên từ đất khô cằn mà vẫn nở rực rỡ. Con người cũng vậy. Không phải nơi dễ dàng mới làm nên sức mạnh.
Năm tháng qua đi. Tôi ra trường và yêu thương mảnh đất đã dạy mình cách trưởng thành. Có buổi sáng sương còn phủ trắng ngọn cỏ, hai chị em cô bé học trò rụt rè dúi vào tay tôi củ khoai nướng còn nóng hổi, vỏ dính đầy tro than: 'Cô ăn cho ấm bụng để ở lại với chúng em'. Củ khoai, bó rau, trái bí hay những hạt gạo giã tay thôi mà sao nặng tình đến thế. Tôi nhận ra, mình không chỉ dạy chữ mà chính các em đang dạy tôi cách yêu thương và bám trụ với mảnh đất này. Cơn đói, cái rét của tuổi mười tám bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng.
Những lớp học tranh tre vách đất dần thay bằng mái ngói. Học trò lớn lên, có em quay về làm thầy, làm cô. Mỗi mùa khai giảng, nghe tiếng trống trường vang giữa cao nguyên, tôi lại thấy bóng dáng mình năm xưa, bé nhỏ nhưng đầy quyết tâm. Bây giờ nhìn lại, tôi vẫn nhớ như in những buổi sáng đi tìm mặt trời trong sương mù, những đêm ôm bạn nơi góc phòng nội trú, khóc vì đói, vì rét, vì nhớ thương. Nhớ cả những ngày mới ra trường nơi vùng đất cheo leo ấy, nếu không có những gian nan đầu đời, có lẽ đã không có một cô giáo vùng cao kiên trì gieo chữ suốt cả cuộc đời.
Tuổi mười tám của tôi vậy đó. Nó giống như cúc quỳ phố núi lặng lẽ cháy lên gi giữa những ngày gió lạnh. Sắc hoa ấy nhỏ bé, dẻo dai đủ sưởi ấm cả một đời người. Tôi biết, mình chưa từng hối hận vì chính sương mù đã dạy tôi tìm ánh sáng. Chính phố núi đã cho tôi một quê hương thứ hai - một miền quê được xây bằng nghị lực, bằng nước mắt và bằng niềm tin vào con chữ. Và thế là, mỗi lần nhớ về tuổi mười tám giữa phố núi, tôi không còn thấy mình bé nhỏ nữa. Tôi chỉ thấy biết ơn.
CTKO
#Câuchuyệnnhỏ #Gieochữ #Tuổimườitám
Ảnh: Đôi bạn ngày xưa cùng phòng nội trú.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét